Những mảng tường bằng đá ong hay chiếc cổng thành đổ nát được
phủ rêu phong cổ kính còn sót lại như dấu tích của các công trình kiến trúc độc
đáo thời xa xưa.
Thành cổ Sơn Tây
Nằm giữa thị xã Sơn Tây cách trung tâm Hà Nội hơn 40 km,
thành cổ Sơn Tây là một công trình kiến trúc quân sự cổ độc đáo nhất Việt Nam
được xây dựng vào năm 1822, năm Minh Mạng thứ 3.
![]() |
| Dấu thời gian của Thành Cổ Sơn Tây |
Trong thành, các công trình được xây dựng theo kiểu đối xứng
trên trục trung tâm Nam - Bắc. Chính giữa là Vọng cung nữ là nơi nghỉ của vua mỗi
khi đi tuần và là nơi để các quan trong trấn hằng năm tới tế lễ hoặc bái vọng mỗi
khi có chiếu chỉ.
Ấn tượng đầu tiên du khách dễ dàng cảm nhận ở thành cổ Sơn
Tây là hình ảnh những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi tỏa bóng mát quanh năm. Những
bộ rễ sần sùi vươn dài ôm trọn lấy những bờ tường rêu phong, những cổng thành
liêu xiêu tạo một nét đẹp cổ kính.
Thành có bốn cổng chính: chính Nam gọi là cổng
Tiền, chính Bắc là cổng Hậu, hai cổng Tả và Hữu. Trải qua gần 200 năm với bao
thăng trầm lịch sử, thành cổ Sơn Tây chỉ còn lại những bức tường thành, cửa Tiền, cửa Hậu, hai khẩu súng thần công và một số
phế tích của Vọng lâu, điện Kính Thiên, giếng nước...
Hoàng Thành Thăng Long
![]() |
| Di tích Hoàng Thành Thăng Long |
Khu di tích trung tâm Hoàng thành Thăng Long, Hà Nội có tổng
diện tích 18,395 ha, bao gồm khu khảo cổ học 18 Hoàng Diệu và các di tích còn
sót lại trong khu di tích Thành cổ Hà Nội như cột cờ Hà Nội, Đoan Môn, điện
Kính Thiên, nhà D67, Hậu Lâu, Bắc Môn, tường bao và 8 cổng hành cung thời Nguyễn.
Theo lịch sử, năm 1009, Lý Công Uẩn lên ngôi vua, sáng lập
vương triều Lý. Tháng 7 mùa thu năm 1010, nhà vua công bố thiên đô chiếu để dời
đô từ Hoa Lư (Ninh Bình) về thành Đại La. Ngay sau khi dời đô, Lý Công Uẩn đã
cho gấp rút xây dựng Kinh thành Thăng Long, đến đầu năm 1011 thì hoàn thành.
Khi mới xây dựng, Kinh thành Thăng Long được xây dựng theo
mô hình tam trùng thành quách gồm: vòng ngoài cùng gọi là La thành hay Kinh
thành, bao quanh toàn bộ kinh đô và men theo nước của 3 con sông: sông Hồng,
sông Tô Lịch và sông Kim Ngưu. Kinh thành là nơi ở và sinh sống của dân cư.
Vòng thành thứ hai (ở giữa) là Hoàng thành, là khu triều chính, nơi ở và làm việc
của các quan lại trong triều. Thành nhỏ nhất ở trong cùng là Tử Cấm thành, nơi
chỉ dành cho vua, hoàng hậu và số ít cung tần mỹ nữ.
Thành nhà Hồ, di sản văn hóa thế giới
Thành nhà Hồ (còn gọi là thành Tây Đô, thành An Tôn, thành
Tây Kinh hay thành Tây Giai), kinh đô nước Đại Ngu (quốc hiệu Việt Nam thời nhà
Hồ) được Hồ Quý Ly cho xây dựng năm 1397 trong thời gian ba tháng tại xã Vĩnh
Tiến và Vĩnh Long, huyện Vĩnh Lộc ngày nay.
Theo sử liệu, vào năm 1397, trước nguy cơ đất nước bị giặc
Minh từ phương Bắc xâm lăng, Hồ Quý Ly đã chọn đất An Tôn để xây dựng kinh
thành nhằm chuẩn bị cho cuộc kháng chiến lâu dài, đồng thời cũng là cách để hướng
lòng dân đoạn tuyệt với nhà Trần. Thế đất được chọn nằm ở khu vực giữa sông Mã
và sông Bưởi, phía bắc có núi Thổ Tượng, phía tây có núi Ngưu Ngọa, phía đông
có núi Hắc Khuyển, phía nam là nơi hội tụ của sông Mã và sông Bưởi.
Thành nhà Hồ gồm ba bộ phận: La thành, Hào thành và Hoàng
thành. La thành là vòng ngoài cùng, chu vi khoảng 4 km. Hào thành được đào bao
quanh bốn phía ngoài nội thành, cách chân thành theo các hướng khoảng 50m. Công
trình này có nhiệm vụ bảo vệ nội thành.
![]() |
| Toàn cảnh đường vào thành nhà Hồ |
Nét độc đáo của thành nhà Hồ là kiến trúc vòm. Tương truyền
để xây dựng được những vòm cuốn đồ sộ như vậy, người ta đã cho đắp đất tạo cốt
trước, sau đó mới chế tác các khối đá thành hình thang hay hình thang cân rồi xếp
chồng khít lên nhau, cuối cùng người ta moi đất ra tạo thành những vòm cuốn khổng
lồ




